RSS Feed

[ Diễn Thiên Du Long ] Chương 3 – Kì, ta thế nhưng có sư bá?

Diễn Thiên Du Long

Edit: Gia Lăng Tần

Chương 3. Kì, ta thế nhưng có sư bá?

Từ sau khi mẹ con cùng nhận nhau, thái độ của Tần Hồng Miên cũng trở nên vô cùng kỳ quái, khi vui khi buồn, có khi lại vừa vui vừa buồn, còn thỉnh thoảng nhắc tới Đoàn Chính Thuần, định đem hận ý của nàng ta gieo sang cho ta, mà nàng, mỗi khi nghĩ tới y lại hận đến nghiến răng nghiến lợi, lại dùng tất cả nỗi phẫn hận đó mà trút lên người ta, thời gian luyện công nguyên bản từ ba canh giờ, giờ trở thành năm canh giờ, quả thực muốn đòi mạng ta.

Bất quá ta cũng đành để mặc nàng, đều là phụ nữ, nỗi khổ của nàng ta, tuy ta không thể đồng cảm, nhưng cũng có thể hiểu được, huống hồ, bây giờ lại ta còn là con gái của nàng? Còn nữa, chuyện này đối với ta cũng vẫn là trăm lợi không một hại a, tuy có khổ một chút, nhưng cũng có thể xem như là được ưu đãi! Ngẫm lại về sau có thể tùy ý sử dụng khinh công bay tới bay lui, là một chuyện thích thú tới mức nào a.

Không thể không nói, luyện võ là một chuyện vô cùng cực khổ, so với bất cứ việc nào khác cũng đều cực khổ hơn, may mắn thân thể này ban đầu cũng có chút căn cơ, bằng không ta hẳn là đã bị tra tấn thê thảm không thể tưởng tượng được rồi. Dưới sự đốc thúc của Tần Hồng Miên, trời chưa sáng ta đã phải bò dậy, luyện võ công cơ bản, có trời mới biết ta quyến luyến cái ổ chăn kia thế nào, aiz, vì sao ta lại rơi vào cái thân xác như thế này cơ chứ, chẳng lẽ ông trời với ta có cừu oán gì sao?

Lâu dần, ta cũng đã coi luyện công như một thói quen, quy củ làm theo, ta biết bản thân mình không có tư chất gì cao thâm, cũng không thể nghĩ được ra võ công gì mới, cho nên vẫn là ngoan ngoãn luyện võ công được dạy đi. Ngẫm lại trước kia xem TV, thấy các vị đại hiệp bay tới bay lui trên trời, lại không nghĩ tới quá trình học tập lại gian truân như vậy a.

Tần Hồng Miên luôn đặt kỳ vọng rất lớn vào ta, luôn mang những quan niệm về cách nhìn người của nàng ta để giáo huấn cho ta, nói nếu ta không học giỏi võ công, tương lai làm sao có thể giáo huấn những nam nhân hoa tâm, đối với vấn đề này, ta cũng chỉ có thể đáp lời ngoài miệng, trong lòng không phục. Nàng chẳng qua chỉ là bị một người đàn ông bỏ rơi, có cần thiết phải giống như có thâm cừu đại hận với toàn bộ đàn ông trên thế giới vậy không? May mắn lập trường của ta vững vàng, bằng không hẳn là ‘gần mực thì đen’ rồi.

Hôm nay, việc luyện công của ta cũng không khác gì mấy hôm trước, đứng ở trong rừng luyện phi đao, Tần Hồng Miên ra ngoài, với ta mà nói, đúng là thoải mái tự tại hơn không ít. Luyện luyện luyện, cả ngày chỉ luyện một môn này, thực phiền a, cũng không đổi bài học đa dạng một chút, nghĩ tới lại khiến ta phát bực, cầm lấy một ngọn phi đao, hung hăng phóng đi.

“Ba ba” Hai tiếng vỗ tay truyền đến, ta theo phản xạ nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi đang mỉm cười nhìn ta. Y ôn văn nhã nhặn, vẻ mặt tươi cười, thanh kiếm trong tay lại khiến ông ta thêm vẻ hiệp khí, thấy ta nghi hoặc nhìn lại, có chút trêu ghẹo nói: “Sao thế, Uyển nhi, mới mấy ngày không gặp đã không nhận ra sư bá rồi sao?”

“Sư bá” Ta thầm lẩm bẩm trong lòng, có nhân vật này sao? Ta không đoán ra, nhưng vẫn mỉm cười, gật đầu kêu một tiếng sư bá. Người đàn ông kia không nói gì, chỉ là có chút u buồn nhìn về phía ngôi nhà gỗ, hỏi han thực bình thường: “Uyển nhi, sư phụ con có ở nhà không?”

Ta nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nói: “Sư phụ hôm nay đi ra ngoài, không ở nhà.”

“Ồ, thì ra là vậy à.” Y có chút thất vọng lẩm bẩm nói.

Bởi vì y ở đây, ta cũng không luyện phi đao nữa, mà là đứng ở một bên quan sát y, đoán thân phận của y, mà y, cũng một mình suy nghĩ chuyên của mình, có chút thất thần, có chút bất an, thậm chí còn có chút không biết làm sao. Nhìn thấy vẻ mặt y như vậy, ta không khỏi cảm thấy thắc mắc không hiểu vì sao. Ngẫm lại những người cổ đại này, không phải đều là mười ba, mười bốn tuổi đã bắt đầu bước chân vào giang hồ sao? Vì sao một người đàn ông lại có biểu hiện như vậy, thật là tò mò a.

“Sư huynh, sao huynh lại tới nữa?” Tần Hồng Miên rốt cục cũng trở về, nhìn thấy người đàn ông kia, có vẻ mất hứng, ngay cả ngữ khí cũng trở nên không kiên nhẫn.

Người đàn ông nhìn thấy nàng, trong mắt hồng quang lưu chuyển, thật là nhu tình, vẻ mặt cũng bất an, ngay cả hô hấp cũng trở nên dồn dập, cái này lòng ta cũng hiểu được vài phần, y đối với sư phụ ta là có tình a! Nhưng nhìn dáng vẻ lạnh như băng của sư phụ kia, ta không khỏi cảm khái trong lòng thay y, còn phải cố gắng nhiều a.

“Sư muội, muội… muội đã trở lại.” Ông ta không biết là do kích động hay vì sao, thế nhưng lại có chút lắp bắp, làm ta thực rất muốn phì cười, bất quá đối với chuyện này, ta cũng có thể hiểu được, ngẫm lại, đứng trước mặt một người mà mình thích, có thể không kích động được sao?

Tần Hồng Miên lạnh lùng liếc mắt nhìn y một cái, thu hồi ánh mắt, nhìn về phía ngọn núi phía xa xa, ngữ khí không tốt nói: “Không biết sư huynh lại có chuyện gì, nếu như không có việc gì, còn thỉnh sư huynh trở về, tránh làm mất thời gian quý giá của huynh.”

“Ta, ta……” Người đàn ông có chút thất thố nhìn Tần Hồng Miên, ánh mắt lộ ra vẻ mất mát, sắc mặt cũng bị một câu này của Tần Hồng Miên mà trở nên trắng bệch.

Tần Hồng Miên không để ý tới y, lập tức đi đến trước mặt ta, dắt tay ta, ôn nhu nói: “Đi, Uyển nhi, sư phụ mua thức ăn về, chúng ta đi ăn cơm.” Ngữ khí đâu còn vẻ lạnh như băng kia, ta bị kéo đi, có chút đồng tình quay lại nhìn người đàn ông được xưng là sư bá kia.

Chỉ thấy y vẫn thất thần đứng nhìn chúng ta, có vẻ có chút ngây ngốc, cho dù biết Tần Hồng Miên trong lòng vẫn yêu Đoàn Chính Thuần, nhưng nói thật, ta không tán thành việc hai người họ cùng một chỗ, cho dù Đoàn Chính Thuần có thế nào đi nữa thì ông ta cũng vẫn là một kẻ hoa tâm, tuy rằng đối với người phụ nữ nào, ông ta cũng đều là thật lòng yêu, nhưng tận đáy lòng ta cũng không thích ông ta, rất lạm tình.

Sư bá này dáng vẻ cũng không tệ, đứng cùng một chỗ với sư phụ cũng rất tương xứng, tội gì lại không thúc bọn họ thành một đôi chứ, tuy quá trình có chút gian truân, nhưng so ra thì vẫn tốt hơn là sau này nhìn Tần Hồng Miên chết ngay trước mặt ta, huống hồ, hiện tại ta không phải là một đứa nhỏ sao? Có những lúc, một đứa nhỏ hành động còn tiện hơn nhiều so với người lớn.

“Sư phụ, vì sao sư bá lại không ăn cơm cùng Uyển nhi, là sư bá không thích Uyển nhi sao?” Ta kéo kéo tay Tần Hồng Miên, có chút thương tâm không thôi hỏi, khi nói còn nước mắt lưng tròng quay đầu nhìn vị sư bá kia.

Tần Hồng Miên vạn vạn không dự đoán được ta sẽ hỏi như vậy, cánh tay kéo tay ta dừng lại một chút, vẫn là lạnh lùng nhìn thoáng qua sư bá, sau đó lại đảo mắt trừng mắt nhìn ta, mà ta, lại ra vẻ bị dọa sợ hãi, tay nhỏ bé chậm rãi đưa lên che mặt, bắt đầu kêu khóc, Tần Hồng Miên có chút không đành lòng cúi xuống, ôm ta vào lòng, an ủi nói: “Ngoan, Uyển nhi, đừng khóc?”

Ta đương nhiên không dừng lại như vậy a, trong lòng nghĩ tuyệt không thỏa hiệp. Tần Hồng Miên ban đầu còn kiềm chế sự kích động, nhẹ nhàng khuyên bảo, sau lại thấy ta vẫn không khóc không ngừng, không kiên nhẫn, lạnh lùng nói: “Không khóc nữa.”

Má ơi, đây cũng không phải là phản ứng mà ta chờ mong a, giờ biết giải quyết sao đây?

Dù sao cũng là một đứa nhỏ, ta còn sợ nàng ta làm gì, khóc, ta khóc, ta phải khóc, ba mẹ ơi, Hi Lâm rất nhớ hai người, rất nhớ, rất nhớ, khóc một trận, lại khiến ta nổi lên cảm giác nhớ nhà.

“Bảo ngươi đừng khóc, có nghe thấy không hả?” Tần Hồng Miên lại phẫn nộ, vừa nói còn vừa vung tay định đánh ta, lần này ta đúng là chết cũng không nhắm mắt được a.

 Ngay tại lúc nàng muốn đánh ta, thân hình ta lại nhẹ nhàng rơi vào một vòng tay ôn hòa, ta mặc kệ người đến là ai, liền rúc trong ngực y mà sụt sịt, ta thực ủy khuất a.

“Sư muội, Uyển nhi chỉ là một đứa nhỏ a.” Lần này y không lắp bắp nữa mà nhẹ nhàng, trầm ổn nói.

 Vẻ mặt Tần Hồng Miên có chút hối hận, nàng hơi ngập ngừng muốn đón lấy ta từ trong lòng sư bá, mà ta lại gắt gao túm chặt tay áo sư bá không buông. Rốt cục nàng không thể nề hà thở dài, nói: “Sư huynh, huynh vào cùng dùng cơm đi, hy vọng huynh không khách khí.”

Sư bá rõ ràng có chút thụ sủng nhược kinh, ngơ ngác nhìn theo bóng dáng Tần Hồng Miên đi xa, ta trong lòng mắng to một câu ngốc tử, sau đó ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt, ủy khuất nói: “Sư bá, Uyển nhi đói.”

Lúc này y mới phản ứng lại, vội vàng ôm ta cùng đi, có lẽ là thực kích động đi, còn lảo đảo một cái, may mắn không ném ta xuống mặt đất, bằng không hẳn là đau chết ta.

Bởi vì từ khu rừng trở về nhà còn cách một khoảng, cho nên trong lúc đi đường, ta đã hỏi được tên vị sư bá này.

Sư bá tên Dương Tông Nhân, là đại đệ tử phái Thiên Sơn, cũng là chưởng môn nhân tương lai của phái Thiên Sơn, vốn Tần Hồng Miên cũng là đệ tử phái Thiên Sơn, chính là bởi vì gặp gỡ Đoàn Chính Thuần châu thai ám kết, đã bị trục xuất khỏi môn phái. Nhưng sư bá không bởi vì như vậy mà xem thường, đối với Tần Hồng Miên vẫn là tình ý liên miên, một tháng sẽ tới thăm hai, ba lượt.

Nhưng nhìn ánh mắt miễn cưỡng kia, cũng biết Tần Hồng Miên đối xử với y như thế nào, aiz, tuy là một chuyện xưa thực quen thuộc rồi, nhưng lại là một màn ‘Tương vương cố ý, Thần nữ vô tình’ a. Cuộc đời người ta như một vở kịch, những lời này quả là rất đúng.

Trên bàn cơm, Tần Hồng Miên trừ bỏ gắp đồ ăn cho ta sẽ nói mấy lời, ngoài ra không hề mở miệng, hoàn toàn không liếc mắt nhìn Dương Tông Nhân một cái, giống như coi y là vô hình vậy, Dương Tông Nhân cũng không để ý, chỉ thỉnh thoảng nhìn Tần Hồng Miên, quan sát sắc mặt của nàng.

“Sư bá, sao người cứ nhìn sư phụ con a, sư phụ, sư bá lại nhìn người a.” Ta nhìn nhìn Tần Hồng Miên, lại nhìn nhìn Dương Tông Nhân, làm bộ như không biết, mở miệng hỏi.

Sự tình luôn ngoài dự đoán của mọi người, người đỏ mặt không phải là Tần Hồng Miên, ngược lại luôn là Dương Tông Nhân, trời ạ, trong lòng ta không khỏi kêu gào, này rốt cuộc là thế nào a, buồn bực cực kỳ.

Tần Hồng Miên không tức giận với ta mà hung hăng trừng mắt nhìn Dương Tông Nhân, vốn Dương Tông Nhân ban đầu còn có thể miễn cưỡng đối mắt với nàng, sau lại chịu cam bái hạ phong, hơi hơi cúi đầu, làm như không có chuyện gì xảy ra mà ăn cơm của mình.

Thực hoài nghi không biết chưởng môn phái Thiên Sơn này nghĩ thế nào, thế nhưng lại chọn y làm chưởng môn đời tiếp theo, không khỏi rất thái quá đi, chẳng lẽ ông ta không lo phái Thiên Sơn sẽ suy tàn trong tay y sao, hay là y còn có năng lực lãnh đạo siêu phàm nào đó, nhưng sao ta một chút cũng không nhìn ra a.

Đợi ăn uống, thu thập xong, Tần Hồng Miên thế nhưng không chút xấu hổ hạ lệnh trục khách, nói: “Sư huynh, huynh cần phải trở về đi, bằng không sư phụ trách tội xuống, Hồng Miên không gánh nổi a! Còn có, huynh là chưởng môn nhân tương lai của phái Thiên Sơn, hàn xá cũng không phải là nơi huynh nên đến, muội khuyên huynh, tốt nhất vẫn là đừng đến, tránh cho ảnh hưởng tới địa vị chưởng môn nhân của huynh.” Tần Hồng Miên càng nói càng thái quá, càng nói càng trào phúng.

“Sư muội, muội…… Ở trong lòng muội, ta chính là người như thế sao? À, phải rồi, trong lòng muội, vĩnh viễn cũng đều chỉ có một gã Đoàn Chính Thuần, làm gì còn vị trí cho kẻ khác đâu?” Dương Tông Nhân rõ ràng là bị những lời này làm tổn thương, đau lòng nhìn Tần Hồng Miên, tự giễu nói.

Tần Hồng Miên hơi ngây ra một chút, có lẽ là giật mình vì phản ứng của Dương Tông Nhân, lại nghe đến ba chữ Đoàn Chính Thuần này, liền trở nên mất lý trí, hét lớn nói: “Đi, đi ra ngoài, đi đi…” Nói xong còn vung tay đẩy Dương Tông Nhân ra ngoài, ‘rầm’ một tiếng đóng cửa lại.

Tới tận khi Dương Tông Nhân rời đi, nàng mới mở cửa, ngẩn ra nhìn theo hướng đó.

Này rốt cuộc là sao a, ta không rõ. Nàng rốt cuộc có tình cảm với y hay không đây? Mặc kệ có hay không, lúc này nhìn nàng thực cô tịch, thê thảm và bi thương. Ta không đành lòn, liền tiến lên dùng bàn tay nhỏ bé mà nắm lấy tay nàng, nàng quay đầu lại nhìn ta cười, nụ cười ảm đạm không chịu nổi.

Advertisements

About Gia Lăng Tần

Sinh mệnh có rất nhiều thứ,có lẽ cả đời ta cũng không thể có được, nhưng không có vốn là không có, ta cũng sẽ không vì thế mà cảm thấy có gì tiếc nuối, tiếc nuối là khi có được nó rồi lại mất đi...

36 responses »

  1. Hô hô, ta là người đầu tiên đc tem nè =))))
    Nàng dạo này chơi post khuya ah ;;) đợi mãi mới thấy chap 3 >.<

    Phản hồi
  2. Ôi, chờ mỏi mòn mới thấy, hix hix. *bôi nước mắt nước mũi lên người chủ nhà*

    Phản hồi
  3. VẪN CHƯA THẤY AI ĐỂ HÂM MỘ…

    Phản hồi
  4. Tại sao ta không comment được hở trời oa huhuhu, phải sang dùng máy tính của cu e mới comment được nè oa huhuhu! Wopress chơi nhau sao?

    Phản hồi
  5. Đoàn Chính Thuần đúng là may mắn, là kẻ hoa tâm mà đến lúc chết vẫn có những nữ nhân lúc trước bên cạnh, người thì yêu quá mà sinh ra hận(Vương phu nhân, Tần Hồng Miên), người thì cam tâm tình nguyện chờ đợi(tiêu biểu là Nguyễn Tinh Trúc). May mà còn có truyện đồng nhân để những nhân vật có số phận bi thương tìm được hạnh phúc của mình.
    Kim lão gia có vẻ ưu ái cho mấy đứa con cưng thật. Đoàn Dự, Viên Thừa Chí, Trương Vô Kỵ toàn những nam nhân không quyết đoán trong tình cảm thì xung quanh lúc nào cũng toàn mĩ nhân, làm tổn thương bao nhiêu người mà cuối cùng vẫn là HE nắm tay mĩ nhân thoái ẩn giang hồ.

    Phản hồi
    • thế mới lạ chứ = =
      toàn là 1 anh mấy cô liền, cô nào cô đấy xinh như mộng, thi nhau yêu thương anh ấy

      Phản hồi
    • Đúng, ta với nàng cùng chung trí hướng với nhau đấy! Bắt tay bắt tay! Ta thấy Viên Thừa Chí quá nhạt, quá đc ưu đãi! Ngoài mấy vị nổi bần bật ra ta thích Hồ Phỉ ca trong tuyết sơn phi hồ, không thích phi hồ ngoại truyện lắm vì không có JQ của Hồ ca và Nhược Lan tỷ tỷ hớ hớ. Ngoài ra ta cũng thích một chút tà của Âu Dương Khắc, aizzz huynh ấy chết thảm làm ta thù hận lâu quá trời. Ta không gét Đoàn Chính Thuần lắm vì nấu đặt vào bối cảnh bấy giờ với ài với mạo với địa vị gia thế của ông ấy thế là bình thường, Đoàn Dự và Trương Vô Kỵ nàng có để ý thấy rất giống nhau không? Cùng là xuất thân và gia thế tốt, cha mẹ đều là bậc anh hùng có địa vị xã hội, tính tình đơn thuần chất phác, diện mạo mỹ nam và cùng là những kẻ hoa tâm. Thấy ai đẹp đều tốt với họ là Đoàn Dự, uhm thì tạm được. Thấy ai xinh là yy họ cũng thích mình là Trương Vô Kỵ, không chấp nhận được! Dự ca dù sao cũng ở trong bối cảnh tốt nhân duyên tốt nên mỹ nhân cũng tốt luôn ôm đc cũng ok tạm chấp nhận! Còn Vô Kỵ ca ca kia mới gọi là…lộn ruột! Mắt mù mới thấy Triệu Mẫn hồ ly tinh kia là tốt, anh ta là người hán đang chống lại quân Nguyên mà cô ta lại là một trong những kẻ đầu não của quân Nguyên kẻ gián tiếp gây ra cái chết cho bn người hán, điển hình thấy sắc vong ân. Trương chân nhân và mọi người vì hắn từ bé như vậy hắn cũng từ bỏ đi theo Triệu Mẫn ở ẩn! Cả đời hắn chỉ giữ lời hứa đc với mỗi họ Triệu kia còn vời Ân Ly là người khổ vì hắn nhiều nhất, Tiểu Chiêu là người hi sinh vì hắn nhiều nhất và người bị hắn hại nhiều nhất là Chu Chỉ Nhược! Mấy nàng này nếu ko gặp hắn cuộc sống 100% ko như thế! Họ Triệu kia còn đc so sánh với Hoàng Dung a~~~ ta cú nhất đoạn ý, Dung nhi là người biết hi sinh vì chồng, vì trí hướng của chồng mà từ bỏ cuộc sống tiêu diêu tự tại của mình, mang cả con cái cùng bồi táng theo lý tưởng của chồng, dù nàng có ích kỷ nhưng cũng là nghĩ cho chồng mình. Còn Mẫn Mẫn Đặc Mục Nhĩ kia trí thông minh là khôn vặt và tâm ngoan thủ lạt cộng với kiêu ngạo vô lối. Kể cả diện mạo cũng không thể nào so sánh với Dung Nhi được cứ nghĩ mà xem, Hoàng lão tà là ai? Phùng Hành là ai? Nên con của họ tuyệt đối xứng đáng chỉ xếp sau thần tiên tỷ tỷ và Long Nhi! Kim lão gia quá thiên vị cho đôi này, theo ta dôi này xứng đáng tan đàn xẻ nghé nhất!

      Phản hồi
      • khụ khụ, mẹ kế nổi bão rồi =))
        ấy, ta thấy cứ đụng tới TVK và TM là nàng lại nhảy dựng lên a~
        ta ko ghét TM, ta tiếc cho TM vì đã yêu TVK = = TVK quá hoa tâm, quả thực ko xứng đáng a~

        Phản hồi
        • Ầy, ta ghét cả đôi mà! Bộ đôi đáng gét nhất là cặp này! Lão già đáng gét nhất là Nhạc Bất Quần. Phư phư, họ Mộ Dung to cho làm tiện thụ luôn oá kakaka.

          Phản hồi
        • Ta thì thấy đáng tiếc nhất là Tiểu Chiêu. Luôn ở bên chăm sóc TVK mà không cần danh phận, nhìn thấy TVK khanh khanh ta ta với những nữ nhân khác mà vẫn lặng lẽ đứng nhìn. Vì mẹ, vì TVK mà phải thừa nhận thân phận chấp nhận làm thánh nữ quay về Ba Tư. Hi sinh rất nhiều mà không oán không hối. Chẳng biết TVK lấy đâu ra cái phúc ấy. Tính cách của Tiểu Chiêu có phần giống Song Nhi trong ‘Lộc đỉnh ký’, lúc khó khăn nguy hiểm thì Song Nhi luôn là người ở cạnh Vi Tiểu Bảo, không ghen tị hay tranh cãi với những người vợ khác của VTB. Thế mà người VTB si mê nhất lại là A Kha, ta thấy A Kha chỉ được vẻ ngoài còn tính cách thì ta không thích chút nào.

          Phản hồi
          • Chuẩn đấy, A Kha giống vương ngữ yên! Quả bình hoa di động cực to, Kim lão gia chung quy lại cũng là thích tuấn nam mỹ nữ giống Cổ tiên sinh thôi. Lọt ra được anh Quách đại nhốc cũng là quá quá quá có đột phá rùi. Nàng cứ để ý mà xem, có rất nhiều nhân vật na ná nhau nhá! Lệnh Hồ Xung thì cuộc đời và tính cách giống Tiêu Phong nhưng bối cảnh lại là giang hồ tranh đấu chứ không to lớn bao quát như vận mệnh quốc gia trong đời của Tiêu đại tôm. Aizzz Tiêu đại ca và Quách đại ngốc chính là 2 quả tượng đồng chỉ có thể ngưỡng mộ không thể sờ a~~~~ với tính cách quá vĩ đại ấy rất ít nữ nhân có thể xứng đôi! Mấy vị còn lại thì…may mắn mấy huynh ấy tư tưởng lớn cũng bình thường ạ. Trần Gia Lạc thì là nhân vật khúc khửu nhất rùi hix. Cái tội hoa tâm mềm lòng nên cả đời cô độc đi, ta hài lòng nhất kết của anh này! Hớ hớ

          • ta ko thích Trần Gia Lạc = = hoa tâm lại hẹp hòi, chỉ sợ người ta giỏi hơn mình
            xét ra thì ta thích Tiêu đại ca nhất, có điều đúng là ca ấy chỉ có thể nhìn mà kính ngưỡng, ko nên ở gần

          • ta cũng thích Song Nhi nhất ^^ VTB tuy si mê A Kha nhất, nhưng lại luôn coi Song Nhi là bảo bối của mình a~ xét ra thì Song Nhi vẫn hạnh phúc hơn Tiểu Chiêu

          • Ta lại thích nàng Kiến Ninh công chúa hơn, nhắng ko thể chịu nổi! Xem phần nào cũng chết cười, đặc biệt là Lộc Đỉnh Ký của Châu Tinh Trì hớ hớ. Không ưa nhất mụ Long nhi đó! Hì, ta cũng cảm thấy song nhi chính là người im lặng có phúc của ng im lặng. Tiểu Bảo cưng nhất, mọi người cũng không tìm nàng gây chuyện hi. Aizz nàng ko hạnh phúc hơi khó. Căn bản nàng biết chọn vị tướng công chỉ biết thêm chứ không có bớt nga hờ hờ. Vô Kỵ còn ko bằng Tiểu Bảo AQ.

          • Song Nhi hạnh phúc bởi lẽ bản tính của nàng ấy là ko tranh chấp với ai, lúc nào cũng tự coi bản thân là nô bộc của VTB, cho nên VTB cưng chiều, coi nàng ấy như bảo bối là nàng ấy cảm thấy vô cùng thỏa mãn, ko hề đòi hỏi bất cứ điều gì
            VTB phải nói là nam nhân hạnh phúc nhất a~ diễm phúc tề thiên

      • Ta thấy Kim lão gia để Triệu Mẫn và Trương Vô Kỵ ở ẩn là khiên cưỡng. TVK là người không có chính kiến đi theo TM coi như không nói. Nhưng TM là người có chí lớn không thua gì nam nhân, một mình bày ra mưu kế muốn thu phục lục đại môn phái, thống nhất trung nguyên. Tham vọng lớn như thế đâu dễ dàng từ bỏ. Coi như lúc đầu TM cùng TVK ở ẩn đi nhưng với tính cách của nàng ta liệu có thể thỏa mãn với cuộc sống ‘chàng làm vườn, thiếp dệt vải’ được bao lâu, liệu trong lòng có thể hoàn toàn quên hết được trách nhiệm, nghĩa vụ với dân tộc và hoài bão của bản thân hay không. Trong trường hợp của TM là vì nam nhân mà bỏ giang sơn, đẹp và lãng mạn thật nhưng không thực tế chút nào. Nếu nàng muốn ngược cặp này và những nhân vật còn lại đều được hạnh phúc thì nên đọc ‘Trọng sinh Chu Chỉ Nhược’, tác giả truyện này là mẹ kế của Triệu Mẫn a.

        Phản hồi
        • Hố hố, ta cực kết bộ này chính vì nó ngược Triệu Mẫn! Ta thấy đúng là kết của truyện này đúng logic! Ghét họ Triệu kia ngay từ lần đầu tiên đọc truyện, hừ hừ. Ta thích nhất A Ly vì tình yêu kiên định dám yêu dám hận của nàng ý! Công nhận là bộ ỷ thiên này xây dựng nhân vật thực tế hơn là hai bộ còn lại trong xạ điêu bộ tam khúc! Mưu lợi và tranh đoạt cũng nhiều hơn, không quá thiên về tình yêu hay tinh thần xả thân vì nghĩa nữa. Nói thật là Dương Quá ta cũng không thích lắm, chỉ thích cái kiểu lãng tử bất cần và tình yêu của anh ấy thôi chứ kiểu vì tình quẳng đại nghiệp ta thấy không khoái lắm, hay tại ta theo chủ nghĩa anh hùng của Tiêu Phong nên vậy? Nói chung trong tất cả tác phẩm của Kim lão gia ta thấy Tiêu Phong là hình mẫu hoàn hảo nhất! Đọc đồng nhân Thiên Long ta ko bjo thích vì nó toàn phá hình tượng Tiêu đại tôm trong lòng ta 😦

          Phản hồi
        • ta đọc bộ đó rồi =)) cách lý giải rất hợp lý
          hầu hết truyện của Kim lão đều kết cái rụp = = còn lại để độc giả tưởng tượng, cho nên ta vẫn thấy truyện hợp lý. về sau thế nào ko ai biết trước được, Kim lão chỉ viết tới đó mà thôi =))

          Phản hồi
          • Vậy muôin tìm mấy bộ dựa Kim Dung hay hậu truyện của kim dung có đấy! Ta thì không muốn phá hoại hình tượng mà đọc! Nói chung rất nhìu ng ưa vì nó cũng diễn giải những tình tiết bí ẩn trong truyện của ông. Kim lão gia cũng gật đầu thì okie rùi, ta nhớ có bộ nói riêng về Hoàng ca ca. Huynh ấy là con nhà thư hương tên Hoàng Cẩn thì phải, đọc lâu quá và nhìu quá nen lú hì hì.

          • ấy cái bộ nàng nói đó là Giả Kim Dung đấy = = tên là Võ Lâm Ngũ Bá, nói về 5 người trong Ngũ Tuyệt, Hoàng Dược Sư tên là Hoàng Cố á~

  6. Thank nàng! Mà nhà nàng chỉ có 1 mình nàng edit truyện thôi ah`???

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: