RSS Feed

[ Ta Là Thiên Sơn Đồng Mỗ ] Chương 11

Ta Là Thiên Sơn Đồng Mỗ

Chương 11

Edit: Yên Chi

(chăm chỉ thế này, có để người ta sống hay không a~)

Nhược Ngôn nháy mắt mấy cái: “Đúng là… Lão thân.”

A Châu ghé sát vào nàng nhìn nhìn: “Không có dịch dung, mỗ mỗ, thật là 96 tuổi?”

Nhược Ngôn nhíu mày: “Hàng thật giá thật!”

Kiều Phong lắc đầu, vô cùng khó hiểu: “Thế gian cư nhiên có loại võ công làm cho người ta vĩnh bảo thanh xuân, thật sự là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên. Không biết, lão nhân gia người như thế nào lại ở chỗ này?”

“Lão nhân gia ta…” Nhược Ngôn nhịn cười, “Là vì tránh cừu, thuận tiện theo hiền chất của ta, Hư Trúc đi dạo chung quanh.”

Đoàn Dự nói: “Đại ca, mỗ mỗ, không cần đứng nói chuyện, ngồi xuống nói đi.”

Nhược Ngôn dẫn đầu trở lại chỗ ngồi, chỉ vào chủ vị, nhường đường: “Kiều, Kiều bang chủ, tọa!” Này xưng hô cũng thật phiền toái, kêu Kiều đại ca, khẳng định không được, kêu Kiều Phong rất khách khí, kêu Kiều hiền chất? Tuy rằng đây là cách gọi hợp lý nhất, nhưng đó là thần tượng của nàng, nàng làm sao có thể chiếm tiện nghi của hắn? Vẫn là kêu Kiều bang chủ đi.

Kiều Phong ha ha cười: “Mỗ mỗ, ta đã không còn là bang chủ.”

Nàng biết, nhìn về phía hắn, chỉ kém lấy ra giấy bút để hắn ký tên: “Kiều, kiều đại hiệp, đúng, Kiều đại hiệp, nghe nói Kiều đại hiệp là người Khiết Đan?”

Lời này vừa nói ra, bốn người ngồi cùng bàn mặt khác đều chấn động.

A Châu cẩn thận giật nhẹ ống tay áo Kiều Phong.

Nguy rồi, nàng giống như nói lời không nên , nhìn thấy thần tượng, đã nghĩ làm thân, cư nhiên đã quên dân tộc này tối kỵ.

Kiều Phong không cho là đúng cười vỗ vỗ tay A Châu , đối với Nhược Ngôn gật đầu cười nói: “Đúng vậy, ta vốn nên họ Tiêu, xem ra trên giang hồ đối với chuyện của ta đã truyền ồn ào huyên náo , đến mỗ mỗ cũng biết.”

Hư Trúc cùng Đoàn Dự hồ nghi nhìn nhau, có sao? Hai người bọn họ thế nào cũng không biết.

Nhược Ngôn vội khoát tay: “Khiết Đan tốt, lão thân ta cũng là người Khiết Đan!”

“Người? Người cũng là?” Bốn người trăm miệng một lời hỏi.

“Ân hừ!” Nàng nhíu mày, nội mông thế kỷ hai mươi mốt ở cổ đại không phải là Khiết Đan sao.”Kiều đại hiệp, chúng ta là đồng hương nga.”

Kiều Phong còn không phản ứng lại, hắn rất muốn hỏi Thiên Sơn Đồng Mỗ kỳ quái này, trên người có hay không giống hắn trước ngực có ấn ký đầu sói, nhưng nghĩ đến, nàng tuy là 96 tuổi, nhưng là là nữ tử, sao có thể hỏi vấn đề gây nhục nhã này.

Kiều Phong mặc dù không biết lời của nàng là thật hay giả, nhưng  xem vẻ mặt của nàng thật hào sảng, không khỏi bị nhiễm theo cười nói: “Được, vì đồng hương chi nghị, ta kính mỗ mỗ một ly.”

Kiều Phong muốn cùng nàng uống rượu? Hôn mê hôn mê, nàng sung sướng tới choáng váng muốn té.

Không biết là ai nhiễm cho ai, nàng thật hào sảng rót đầy một ly: “Cạn!” Uống một hơi cạn sạch, oa, cay a.

Kiều Phong phi thường vui vẻ, luôn luôn ha ha cười: “Mỗ mỗ thật sự là cân quắc không nhường tu mi!”

A Châu thấy hắn vui vẻ như thế, cũng phi thường cao hứng, nàng biết, hắn đã thật lâu không vui vẻ như vậy.

Đoàn Dự xem hai người uống thích thú, cũng cấp bản thân cùng Hư Trúc rót đầy rượu: “Đại ca, chúng ta ba huynh đệ cũng uống!”

“Được!”

Hư Trúc nhếch miệng, do dự một giây, quyết ý thấy chết không sờn: “Phá giới liền phá giới, cạn!”

Này không biết là rượu gì, rượu Xái? Mao đài? Vẫn là rượu Ngũ Lương?

Nhược Ngôn đã có chút mê man hương rượu, nàng không hiểu rượu, cũng rất ít uống, uống nhiều như vậy một lúc, rượu kính lập tức liền xông lên đầu óc, nàng híp mắt nhìn nhìn Đoàn Dự, cười nói: “Đoạn hiền chất, không được dùng Lục Mạch Thần Kiếm nâng cốc đạo xuất ra nga.”

Đoàn Dự ngẩn ra, nàng làm sao mà biết?

Nhược Ngôn cũng ngẩn ra, nguy rồi, nàng lại nói nhiều.

Kiều Phong cho rằng Đoàn Dự cùng Nhược Ngôn bàn luận, liền ha ha cười nói: ” Lục Mạch Thần Kiếm của Tam đệ, quả thật là võ công kỳ diệu khó gặp, không biết mỗ mỗ là công phu gì.”

Người giang hồ dùng võ kết bạn, lấy tiệc rượu kết giao.

Nếu Nhược Ngôn thanh tỉnh, nàng sẽ bảo Hư Trúc thay nàng so chiêu, đáng tiếc, nàng giờ phút này đều không phải trăm phần trăm thanh tỉnh.

Nàng nhíu mày: “Kiều đại hiệp, có hay không hứng thú so thử một chút?”

Kiều Phong ngẩn ra, A Châu hé miệng cười trộm: mỗ mỗ này  thế nhưng thật là thú vị, đều nói người có thuyết phản lão hoàn đồng , này mỗ mỗ không riêng bộ dạng trẻ tuổi, cả tâm trí cũng đều đáng yêu.

Nhược Ngôn thấy hắn khó xử, biết là sợ bị thương trưởng bối, toại cười nói: “Chúng ta đấu nội lực đi!”

“Đấu nội lực?”

“Đối, chính là dùng chân khí, nâng cốc lên thành cột nước, hoặc là hình dạng khác, xem ai nâng cao, nâng đẹp, như thế nào?” Nàng âm thầm mừng thầm, đừng trách nàng ra vẻ, có đôi khi, cũng cần vì bản thân đại danh tráng tráng uy danh.

Đoàn Dự thầm nghĩ, này không phải là lĩnh vực Lục Mạch Thần Kiếm của hắn am hiểu sao?

Nhược Ngôn nhìn Hư Trúc cùng Đoàn Dự: ” Hai vị hiền chất các ngươi cũng cùng nhau đến, chơi đùa thôi, nhất là Hư Trúc, ngươi có lẽ muốn biểu hiện thật tốt, không thể làm mất mặt phái Tiêu Dao chúng ta.”

Hư Trúc liên tục gật đầu, một mặt chuẩn bị trạng thái chiến tranh.

Kiều Phong tuy rằng không rõ Hư Trúc là hòa thượng Thiếu Lâm tự, thế nào lại biến thành đệ tử phái Tiêu Dao, nhưng loại đấu nội lực này, hắn quả thật cũng rành, rất có tâm lý nóng lòng muốn thử.

Kiều, Hư, Đoàn, Nhược bốn người, mỗi người trước mặt đặt một vò rượu, A Châu làm trọng tài: “Bắt đầu.”

Tứ đại cao thủ thi đấu thể thao bắt đầu, tuy rằng trong đó một người là đồ đệ thật giả lẫn lộn, nhưng nếu thể loại thi là do nàng đề ra, nàng tự nhiên có phương pháp.

Kiều, Hư hai người đỉnh cột nước đúng là cao, xa xa xuyên suốt Túy Yên lâu đại đường, cao như vậy thẳng hướng lầu ba. Hư Trúc thật sự là không làm chuyện mất mặt.

Đoàn Dự Lục Mạch Thần Kiếm tuy rằng tinh diệu, đáng tiếc chân khí không thể vận dụng tự nhiên, hắn đỉnh khởi cột nước, chợt cao chợt thấp, cực không ổn định, rốt cục té ngã trên mặt bàn, thành nhất quán rượu tí, hắn xấu hổ cười cười.

A Châu nhìn cột nước  của Kiều Phong cùng Hư Trúc, không khỏi nói: “Cột nước của các ngươi cao giống nhau, của kiều đại ca tương đối thô một chút.” Hai người vừa nghe, nhìn nhau cười, thu hồi chân khí, đem rượu thật linh hoạt quay về vò rượu.

Kiều Phong bất giác đối với Hư Trúc nhìn với cặp mắt khác xưa: ” Thân thủ nhị đệ thật sự là rất cao.”

“Không dám không dám, là mỗ mỗ dạy hảo.”

“Đúng rồi, cột nước  của mỗ mỗ đâu?”

Bốn người nhìn về phía Nhược Ngôn, Nhược Ngôn chínhlà nhắm mắt ngưng thần vận dụng âm dương thuật, chiêu này hoàn toàn dựa vào niệm lực, niệm lực càng mạnh, tạo thành hiệu quả càng tốt.

Nàng một ngón tay chỉ hướng vò rượu, một cột nước liền đứng lên, thẳng hướng bốn năm tầng lầu cao, bốn người xem thế là đủ rồi, chưa kịp hiểu thì cột nước cao cao đột nhiên rớt xuống, thời điểm sắp chạm xuống mặt bàn, bắt đầu xoay tròn, ở chung quanh mỗi người vòng thành một vòng tròn nước, trông rất đẹp mắt.

Lát sau, vòng tròn nước chậm rãi quay lại vò rượu.

Nhược Ngôn lau cái trán mồ hôi, chiêu này hao củanàng không ít tinh lực a.

Mọi nơi một mảnh yên tĩnh.

Nhược Ngôn giương mắt nhìn bọn họ, bất giác chu môi, ra sao, nàng thua hay sao.

Kiều Phong chậc chậc khen ngợi lấy làm kỳ lạ, hôm nay vừa thấy, mới biết cái gì gọi là cao nhân!

Hư Trúc nháy mắt mấy cái, trong lòng nghĩ chính là, mỗ mỗ không phải là công lực mất hết sao? Quên đi, có lẽ công lực của nàng lại đột nhiên trở lại.

Đoàn Dự há miệng thở dốc, hắn cũng không dám cho rằng nàng không phải là trưởng bối nữa .

A Châu đối với ai công phu đẹp xấu không có hứng thú, nàng chỉ biết là Kiều đại ca của nàng hạnh phúc vui vẻ là tốt rồi, “Các ngươi liều mạng thi triển chân khí, đều đói bụng rội.” Vội tiếp đón tiểu nhị: “Tiểu nhị, mang đồ ăn.”

Kiều Phong đột nhiên nhắc tới: “Mỗ mỗ, ta đột nhiên rất muốn dùng tuyệt học của ta Hàng Long Thập Bát Chưởng đánh nhau với người một chút, ta thật muốn biết, ngoài Mộ Dung thế gia ‘Lấy bỉ chi đạo, hoàn thi bỉ thân’ (gậy ông đập lưng ông, chiêu thức nổi tiếng làm nên tên tuổi của Mộ Dung Phục), còn có phương pháp khác hóa giải hay không.”

 

About Gia Lăng Tần

Sinh mệnh có rất nhiều thứ,có lẽ cả đời ta cũng không thể có được, nhưng không có vốn là không có, ta cũng sẽ không vì thế mà cảm thấy có gì tiếc nuối, tiếc nuối là khi có được nó rồi lại mất đi...

2 responses »

  1. lau chu ah,sao bo ta la thien son dong mo tu chuong 3 den chuong 10 khong xem duoc,de nghi lau chu coi lai dum…..thanks

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: