RSS Feed

[Ai Nói Xuyên Qua Hảo] Chương 1-Bị Vứt Bỏ

Ai Nói Xuyên Qua Hảo

Edit: Gia Lăng Tần

Chương 1. Bị vứt bỏ

Hôm nay thời tiết không tệ, ánh mặt trời thực nhu hòa, gió thổi cũng thực thoải mái. Vu Thịnh Ưu nằm trên tảng đá ở đỉnh núi có chút buồn ngủ, híp mắt nhìn trên đỉnh đầu, cây đại thụ cành lá rung động theo gió núi, tiện tay bắt lấy một phiến lá cây bay xuống đặt ở trong tay, xoa xoa qua lại.

“Ngũ sư tỷ — ngũ sư tỷ –” Xa xa truyền đến một thanh âm thanh thúy!

Vu Thịnh Ưu nhắm mắt lại miễn cưỡng lên tiếng, nghe thanh âm hẳn là lục sư đệ.

“Hắc hắc, ngũ sư tỷ, chỉ có đệ biết tỷ hóng mát ở đây! Sư phụ đang tìm tỷ đó!” Trong rừng cây, một thiếu niên đáng yêu mười bốn, mười lăm tuổi bay ra, nhẹ nhàng dừng ở trước mặt nàng không phát ra một tiếng động.

“Ừ.” Vu Thịnh Ưu mở to cặp mắt vô thần nhìn phía trên, trong con mắt tối đen hiện lên hình ảnh của lục sư đệ Vu Tiểu Tiểu đang trưng ra một khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu.

“Ngũ sư tỷ, tỷ làm sao vậy? Sao tinh thần kém như vậy?” Bàn tay nho nhỏ đẩy đẩy người nào đó đang nằm ngay đơ.

“Ai — phiền quá!”

“Phiền cái gì?”

“Nói với đệ, đệ cũng không hiểu.”

“Tỷ không nói đương nhiên đệ không hiểu!” Vu Tiểu Tiểu kháng nghị, chu chu miệng dùng sức lắc nàng: “Tỷ nói đi! Tỷ nói đi! Nói đi! Nói a –”

“Được được được –” Vu Thịnh Ưu đầu hàng ngồi xuống, thở dài nói:“Ta đang phiền não, có phải mụ tác giả đã bỏ quên ta rồi hay không?”

“Hả?”

“Hả cái đầu đệ ấy!” Vu Thịnh Ưu hung hăng gõ đầu Vu Tiểu Tiểu, “Đã nói đệ sẽ không biết mà! Đi nhanh đi, không phải phụ thân đang tìm ta sao!” Nàng bật người đứng lên như cá chép đánh, chậm rãi đi về hướng chân núi, ngẩng đầu nhìn trên trời mây trắng bay, trí nhớ quay trở lại mười năm trước……

Sự tình xảy ra như thế này:

Nửa đêm nào đó năm 2008, sau khi phấn đấu n ngày n đêm, cuối cùng Vu Thịnh Ưu cũng đã xem xong hết đống truyện xuyên không rồi…

Kim Đại

Yêu Đại

Thục Khách Đại

Mạc Hề Đại

Sau khi xem xong n truyện xuyên không, rốt cục không chịu nổi, học theo nữ chủ truyện Yêu Đại cắn ngón tay cái, nhoài ra ngoài cửa sổ ngửa mặt lên trời thét dài: “Ta cũng muốn xuyên qua! Ta cũng muốn xuyên qua!!! A ngao ngao ngao ngao ngao ngao —-” Đợi n phút sau, ngoài cửa sổ ngoại trừ có con chó hoang kêu to hai tiếng, không có tiếng đáp lại!

“Đúng thật là! Chuyện tốt chả thấy ~ trứng thối linh tinh đến thật ứng hợp với tình hình a! Một chút động tĩnh cũng không có? Aiz! Sự thật xã hội thật tàn nhẫn, niềm vui thật ít ~!” Người nào đó lắc đầu đóng cửa sổ, trở lại trước máy tính tiếp tục xem truyện.

Bỗng nhiên QQ phát ra tiếng “Tít, tít, tít” ! Ồ? Có tin tức? Lại có người giống mình, ba giờ đêm còn chưa ngủ? Cũng không sợ mặt nổi mụn?

Xem tin tức,

Mỗ Nguyệt [kích động]: Tôi nghe được! Tôi nghe được! Cô mãnh liệt kêu gọi!

Ta trả lời: Cái gì vậy?

Mỗ Nguyệt: Cô muốn xuyên qua! Sóng điện não mãnh liệt của cô cùng tôi sinh ra siêu cấp cộng hưởng! Tôi biết cô chính là người muốn xuyên qua nhất năm nay!

Ta [kích động]: Đúng! Đúng! Chính là tôi!

Mỗ Nguyệt: Tốt lắm! Không cần nói thêm gì nữa! Ta bắt đầu xuyên qua đi!

Ta: Gì? Bà có thể giúp tôi xuyên qua?

Mỗ Nguyệt: Đương nhiên, có gì mà tôi không làm được chứ!

Ta: Bà là thần tiên?

Mỗ Nguyệt: Không phải!

Ta: Ma quỷ?

Mỗ Nguyệt: Không phải!

Ta: Bà là tác giả đang tìm kiếm linh cảm?

Mỗ Nguyệt: Chuyện này cô cũng có thể đoán được? Thật tài tình!

Ta:Trong tiểu thuyết có tiền lệ

Mỗ Nguyệt:……

Ta:……

Mỗ Nguyệt: Rốt cuộc cô muốn hay không muốn hả?

Ta: Muốn! Đương nhiên muốn! Ai không muốn là kẻ liệt não!

Mỗ Nguyệt: Vậy bắt đầu đi!

Ta: Từ từ, tôi có yêu cầu!

Mỗ Nguyệt: Nói đi!

Ta: Tôi muốn mĩ nam! Tôi muốn n≥5 mĩ nam, tôi muốn bọn họ yêu tôi yêu đến chết đi sống lại! Tôi muốn trở nên siêu đẹp, siêu lợi hại, siêu như Harry Potter ! Tôi muốn làm nữ chủ trong hậu cung văn!!

Mỗ Nguyệt: Đi! Không thành vấn đề! Tôi viết chính là hậu cung văn! Mở đường!

Ta [hưng phấn]: Yeah– vạn tuế!

Kết quả là, ta xuyên qua. Mụ tác giả tìm kiếm linh cảm kia an bài cho ta tại một nơi mất quyền lực thời không, trở thành đệ tử Thánh Y phái phong cách nhất để cho người ta chiêm ngưỡng! Là nữ đệ tử duy nhất! Chú ý! Là duy nhất!

Chính là cái gọi là: Sói nhiều thịt thiếu, sư nhiều cháo thiếu, tại đây, tại hoàn cảnh này, heo mẹ cũng có thể thắng Điêu Thuyền! Ta cười, ta cười — ta cười vì chân lý này muôn đời không đổi — fu fu fu fu fu — mỗi ngày ta đều cười khẽ chờ nhóm mĩ nam quỳ gối dưới váy ta!

Ta có bốn sư huynh, một sư đệ, quả nhiên mĩ nam lớn hơn hoặc bằng năm a!

Lúc ấy ta vui vẻ nhìn lên trời rống to: Tác giả! Ta yêu người!

Đại sư huynh của ta: Vu Thịnh Thế siêu cấp lạnh lùng, chính là loại hình tượng xuất hiện nhiều trong n truyện xuyên không, loại này một ngày nói chuyện không quá ba câu, một câu không vượt quá ba chữ, đẹp trai đủ làm cho đàn ông trên toàn thế giới tự ti về hình tượng đàn ông của mình!

Nhị sư huynh của ta: Vu Thịnh Bạch siêu cấp phong lưu hồ ly phúc hắc, mời tham chiếu n bộ truyện xuyên không, loại này nhìn một cái khiến người ta mất hồn, cười một cái lấy mạng người ta, là mĩ nam như hồ tiên!

Tam sư huynh của ta: Vu Trung Hạ, ta không cần nói gì nữa, tham chiếu n truyện xuyên không, mĩ nam đẹp tới mức làm cho toàn thể phụ nữ đều thẹn muốn tự sát!

Tứ sư huynh của ta: Vu Thịnh Văn, so với người đàn ông tốt nhất của thế kỷ 21 cũng vẫn tốt hơn, vô cùng ôn nhu! Là hình tượng đàn ông ôn nhu săn sóc ta thích nhất.

Lục sư đệ của ta: Vu Tiểu Tiểu, tiểu hài tử siêu cấp đáng yêu. Oa ca ca ca ca! Từng người bọn họ đều là cực phẩm trong cực phẩm, mĩ nam trong mĩ nam a! Ca ca ca ca ca ! Hạnh phúc chết ta mất ! [chẹp — lau nước miếng trước!] 

Ân fu fu fu fu — ngay tại lúc ta che miệng cười trộm, phiền não muốn chọn nhất hay là tuyển nhị, tuyển tam hay là tuyển tứ, là 3p, 4p hay là np, đại sư huynh của ta thành thân ~

Ta hôn mê một hồi! Nháy mắt mấy cái, không sao! Ta không thích núi băng, thiếu một người cũng không sao cả!

Ta tiếp tục phiền não tuyển nhị hay là tuyển tam, tuyển tứ hay là tuyển lục, là 3p, 4p hay là np, hai năm sau, nhị sư huynh của ta cũng thành thân!

Ba năm sau, ta không thể tin được ở mắt mình, tam sư huynh của ta cũng thành thân~!

Vì thế ta an ủi chính mình, may quá, ta thích nhất hình tượng ôn nhu, tứ sư huynh không thành thân, ta liền thích đàn ông ôn nhu săn sóc, ta ủy khuất một chút cùng hắn one by one cũng tốt lắm!

Ngay tại thời điểm ta nghĩ phải bắt lấy một thân cây cuối cùng này, tứ sư huynh vô cùng ôn nhu của ta cùng lục sư đệ vô cùng đáng yêu của ta hoa hoa lệ lệ thành một đôi đồng tính luyến ái phi thường ân ái! Nhìn hai người bọn họ tay cầm tay đi về phía trước, ở trong lòng ta lớn tiếng la lên: “Oh–no– ta không cần 3p! Cho ta một người!”

Vì sao? Vì sao? Một rừng mỹ nam của ta lại bỗng nhiên trở nên trụi lủi? Vì cái gì tứ sư huynh tình nguyện muốn làm đồng tính luyến ái cũng không muốn ta? Vì sao ngay cả một bụi cỏ nhỏ cũng không chừa cho ta? Vì sao, vì cái gì, này rốt cuộc là vì cái gì? Ta học Mã Cảnh Đào, ngửa mặt lên trời thét dài: Vì cái gì, a a a a a!

Khi đó lòng ta vẫn tồn tại ảo tưởng: Có lẽ tác giả có an bài khác! Nói không chừng bà ta lại sắp xếp ta tai họa võ lâm, hoặc là tham gia tuyển phi, họa loạn cung đình! Không đông đảo như vậy cũng có thể rơi vào kỹ viện trở thành tiểu mỹ nhân người người theo đuổi?

Vì thế, ta chờ — ta tiếp tục chờ — ta chờ — ta chờ — ta chờ đằng đẵng —

Mặt trời mọc mặt trời lặn, mặt trời lặn mặt trời mọc, xuân đi thu đến, đông đi hạ đến, một năm, một năm lại một năm nữa!

Sau mười năm, ta không thể không ở giữa gió lạnh run người đối mặt với sự thật tàn khốc!

TMD! Cái đồ tác giả vô lương tâm bẫy hố!

Lão nương cả đời cũng không tìm được ai để gả! Đừng nói mĩ nam, ngay cả đàn ông đẹp trai bình thường cũng đừng nghĩ tới! Còn phải chịu đựng cảnh không bồn cầu tự hoại, không giấy vệ sinh, không máy tính, không điện thoại, cái gì cũng không có, TMD thế giới mất quyền lực chết tiệt!

Vì cái gì a? Vì cái gì?? Vì cái gì ?? Vì cái gì? [Lại học Mã Cảnh Đào quỳ xuống đất, đấm ngực, ngửa mặt lên trời thét dài!]

————————–

Vu Thịnh Ưu: Đại nhân! Ngài trở về nha! Ta ở đây thâm tình kêu gọi người!

Mỗ Nguyệt: Ăn ngon ăn no nha — ngủ kỹ – trong hạnh phúc — lỗ tai có hơi ngứa, gãi gãi !

About Gia Lăng Tần

Sinh mệnh có rất nhiều thứ,có lẽ cả đời ta cũng không thể có được, nhưng không có vốn là không có, ta cũng sẽ không vì thế mà cảm thấy có gì tiếc nuối, tiếc nuối là khi có được nó rồi lại mất đi...

50 responses »

  1. Ban edit giong va(n that tuc cuoi, cuoi dau ca bung, cam on ban

    Trả lời
  2. ta mới vào nhà nàng … hắc hắc … tuy đang đau íu bệnh tật mà coi cười như điên … haắc hắc .. thanhks nàng

    Trả lời
  3. Pingback: (Xuyên không) Ai nói xuyên qua hảo | Phượng Uyển Quan

  4. nàng ui…truyện đọc hay lắm….tks nàng nha :*

    Trả lời
  5. Nữđại ácnhân

    Đọc rồi đọc lại vẫn thấy hài. Tks nàng

    Trả lời
  6. Pingback: Ai Nói Xuyên Không Hảo | Tiểu Bạch Miêu

  7. hay quá hay đi nàng ơi :)) tks nhìu nhak

    Trả lời
  8. lần đầu mình đọc thể loại xuyên không nhưng phải công nhận hay thật luôn
    tks bạn đã edit truyện
    thiệt mà nói truyện hay mà nhạc cũng hay có thể cho mình được biết tên bài hát không???

    Trả lời
    • ^^ bạn muốn hỏi bài nhạc nào. 5 bài đầu lần lượt là Giang Nam Điều, Vén rèm châu, Phượng Vu Cửu Thiên, Miên Hoa Đường và Mùa Gió Thổi. Bài đầu và thứ 5 là của Winky Thi, ba bài còn lại là của Tiểu Khúc Nhi. Nếu bạn muốn biết thêm tên bài nào nữa cứ nói nhé. Đây đều là những bản nhạc ta yêu thích, rất vui khi các nàng cũng thích nó ^^

      Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: